Cuộc sống khốn khổ của người phụ nữ lam lũ, đen nhẻm ngày hai buổi đều đặn xuất hiện tại các khu chợ trong thôn, cúi mặt oằn lưng kéo chiếc xe cải tiến đi gom rác tới bãi tập kết, mỗi tháng kiếm được 700 nghìn đồng tằng tiện rau cháo nuôi 4 đứa con. Đó là hoàn cảnh vô cùng vất vả là mảnh đời bất hạnh của người vợ có chồng là người bị kết án 21 năm tù giam vì tội “hiếp dâm” trẻ em.

Sự thật đằng sau sự việc chàng trai bị chính cha mẹ của mình nhốt trong hầm tối suốt 20 năm 

Lấy chồng muộn màng, nhưng lại không hề hạnh phúc, chồng thì bỏ bê xa đọa lâm vào tù tội, chị một mình nuôi 4 đứa con với 2 đứa đầu dù đã 20 tuổi những ngờ nghệch, bệnh tật, hai đứa con út thì còn quá nhỏ tuổi chưa tới 10

Vào cuối năm 2012 tại một phiên xử kín, Tòa án nhân dân huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương đã đưa ra bán ản hình sự đối với bị cáo Lê Văn Cảnh (42 tuổi), mức án 21 năm tù giam với tội danh h.i.ế.p d.â.m trẻ em.  Vị không có khả năng kháng cáo nên bản án được tiến hành ngay sau khi tuyên phạt.

Những người dân trong vùng đều hả hê với bản án của tòa, dân làng được dịp bàn tán sôi nổi, kể nhau nghe những câu chuyện rùng mình. Cả miền quên yên ả bỗng nhiên xao động.

gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Người mẹ nghèo làm nghề “đi rác” nuôi 4 đứa con

Rồi thời gian trôi qua, người thụ án cũng theo một cách nào đó tìm được cuộc sông trong tù. Mọi người cũng dần quên và thôi không nhắc về vụ án. Nhưng chỉ cần hỏi tới hoàn cảnh khó khăn của người phụ nữ ngày ngày đi gom rác, người ta sẽ lại ồ lên : “Đấy là vợ thằng Cảnh, đang đi tù vì tội hiếp dâm”. Cái danh này biết bao giờ mới mất

Vừa bước chân vào nhà, mùi hôi nồng xộc lên khiến chúng tôi rùng mình.  Căn nhà khá nhỏ rộng chưa đầy  20m2 ngổn ngang đồ đạc.  Đồ đạc trong nhà có một chiếc giường, và một chiếc sập kê song song, cả hai đều cũ nát, chăn chiếu, quần áo ngổn ngang, một vài món đồ chơi vương vãi. Tìm đến ngôi nhà chị Phạm Thị Lịnh (sinh năm 1967), thôn Đông Cận, xã Tân Tiến, huyện Gia Lộc (Hải Dương) theo lời giới thiệu của cô Thi, một giáo viên trường làng. Đó là ngôi nhà ba gian cũ kỹ, tối om dù đang giữa trưa. Cô Thi chỉ sang căn nhà nhỏ vuông vức bên trái rồi giải thích: “Mấy mẹ con hiện đang ở nhà tình nghĩa được người ta xây cho”.

Nhìn quanh nhà, ngoài chiếc tivi đời cũ thì không có gì đáng giá. Chị Lịnh khẽ lên tiếng: “Cái tivi đó bố cháu mua từ hồi chưa đi, tính đến giờ cũng được 5, 7 năm rồi, có bán cũng chẳng được bao tiền”.

gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Cách đây 1 năm, mấy mẹ con chị được xây cho một căn nhà tình thương rộng khoảng 15m2, sáng sủa hơn nằm kề ngôi nhà ngói cũ

Chị hơn chồng 3 tuổi, cả hai vốn là người cùng làng. Lập gia đình ở tuổi muộn màng so với bạn bè, khi hai vợ chồng lấy nhau cũng chỉ với vài sào ruộng. Bằng chất giọng ngọng nghịu xen lẫn sự ngần ngại, chị kể cho chúng tôi câu chuyện đời mình.

Năm 1998, khi con gái đầu được 4 tuổi, chị tiếp tục sinh con thứ hai. Thế nhưng thật đau lòng, 2 cháu càng lớn càng ngờ nghệch, chậm chạp. Đặc biệt, bé thứ hai dường như không nhận thức được mọi người xung quanh, lúc nào cũng cười, ai bảo gì cũng không hiểu.

“Có lần nó bị người ta lừa định đưa đi đâu đó, may mà cứu kịp. Từ bận ấy về sau là sợ người lạ”, chị Lịnh kể. Con gái lớn năm nay đã 23 tuổi, tuy đỡ đần được việc nhà nhưng không khôn ngoan bằng người ngoài, không thể đi làm công nhân, đành ở nhà cùng mẹ kéo xe rác.

gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Đứa con ngờ nghệch bị u ở bụng
gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Hai con đầu của chị ngờ nghệch, không khôn ngoan nhanh nhẹn nên chỉ biết phụ mẹ đi thu rác
 Vì hai đứa đầu không khỏe mạnh, nên chị Lịnh quyết sinh thêm con mong sau này có chỗ nương tựa. Thế nhưng đùng một cái, vào đầu năm 2012, khi vừ sinh con gái út được 10 ngày, chị sững sờ khi thấy chồng bị công an đưa đi điều tra tội hiếp dân trẻ em. Năm 2007, chị sinh con trai thứ ba trong cảnh khó khăn. Những mong cuộc sống vất vả, người chồng sẽ chí thú làm ăn, nhưng chồng chị không những không lo đỡ đần vợ con, lại hay quát mắng, thỉnh thoảng bỏ nhà đi đâu đó. Chị có hỏi chuyện, góp ý thì chồng chị gạt đi, dọa đánh vợ. Đầu tắt mặt tối lo kiếm tiền nuôi gia đình, cộng thêm sức khỏe kém, chị không còn hơi sức để ý đến chồng mình.

Hóa ra, những tin đồn phong phanh của người làng bấy lâu nay là đúng. Quá đau đớn, tủi nhục, chị chỉ biết ôm con vào lòng mà khóc thương phận mình. Cả cuộc đời người phụ nữ nghèo đầu tắt mặt tối chưa có nổi giây phút thảnh thơi, nay lại gánh món nợ miệng đời.

“Ông ấy còn bảo tôi bán thóc lấy tiền lo án. Bán thóc thì được mấy đồng, còn bốn đứa con thì làm thế nào? Vay mượn thì người ta cũng không cho vay”, chị cúi mặt ôm đứa bé vào lòng. Dù sự việc đã xảy ra cách đây 5 năm, mỗi khi nhớ lại, người phụ nữ khốn khổ vẫn chưa hết buồn tủi.

gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Đứa con út mới 5 tuổi
gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Chị luôn bị mang tiếng lầ vợ của kẻ đi tù vì tội hiếp dâm

“Cũng may xã tạo điều kiện cho mẹ con đi rác (thu gom rác ở chợ – PV), cộng thêm hai đứa lớn được trợ cấp mỗi đứa 400 ngàn nên mỗi tháng, mấy mẹ con bà cháu cũng có 1,5 triệu để sống qua ngày”.Chồng vào tù, cả nhà xấu hổ, không dám nhìn ai. Bước chân ra khỏi cửa, chị như có cảm giác hàng chục đôi mắt đổ dồn vào mình. Có những lúc chị Lịnh nghĩ, cuộc đời coi như xong. Thế nhưng còn những đứa con thơ vẫn đang kêu đói hàng ngày, còn mẹ chồng già yếu cần nương tựa. Chị lại nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục đi làm thuê mướn kiếm cơm cho cả nhà.

Chồng đi tù được hơn 3 năm, mẹ chồng chị qua đời, một tay chị lo hậu sự trong căn nhà cũ nát. Thấy thương hoàn cảnh, một công ty sản xuất gần nhà đã xây tặng mẹ con chị căn nhà cấp 4 tránh nắng mưa.

Hàng ngày, cứ xế trưa và chiều, ba mẹ con lại đẩy chiếc xe cải tiến màu xanh ra các khu chợ trong thôn, cặm cụi gom rác. Bữa ăn chủ yếu là ít rau, đậu phụ, có hôm được người dì sống gần đó mang cho ít thức ăn mặn.

gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Khoảng đất trước nhà cỏ mọc um tùm là của người khác nên chị không thể trồng rau, chỉ thả con gà túc tắc
gia cảnh nghèo, mảnh đời bất hạnh
Nhà nghèo, con chó để bầu bạn với lũ trẻ cũng thảm thương

Theo ông Lê Văn Thương, Chủ tịch xã Tân Tiến cho biết, hoàn cảnh của gia đình chị Phạm Thị Lịnh rất khó khăn. Dù xã đã giúp đỡ và động viên gia đình hàng năm nhưng do nhà đông con, lại chỉ có mình chị Lịnh là lao động chính nên luôn trong tình trạng thiếu thốn, vất vả.Họ hàng xung quanh vốn không khá giả, cũng không giúp được gì nhiều. Em Nguyễn Thị Lữ (sinh năm 1998), con gái thứ hai của chị bị u mỡ ở bụng, khối u quá lớn, muốn mổ phải có 12 triệu đồng nhưng số tiền quá lớn nhà chị không biết kiếm đâu ra. Ngay cả bản thân chị Lịnh do sinh nhiều con, lại lao động nặng nhọc nên sức khỏe ngày càng yếu. Con út mới chớm tuổi lên 5, con trai thứ ba vẫn đang trong độ tuổi đến trường. Liệu tương lai những đứa trẻ sẽ ra sao nếu một ngày mẹ không còn sức bao bọc, chở che?

Hoàn cảnh của chị rất cần sự ủng hộ giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm. Mọi đóng góp xin gửi trực tiếp về:  Chị Phạm Thị Lịnh, thôn Đông Cận, xã Tân Tiến, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương